HẠNH PHÚC & ĐỊNH MỆNH
(Mun đăng trên Facebook - May 1, 2010)
Một ngày, có một người bạn hỏi tôi đại loại là : “Nếu có cơ hội sống một giờ trong quá khứ, khoảnh khắc nào bạn muốn quay trở lại ?”. Bạn cũng chia sẻ ý nghĩ lập tức đến trong đầu là những giây phút hạnh phúc với tình yêu của mình và cảm thấy hơi tội lỗi vì đã không nghĩ đến ba, mẹ hay các thành viên trong gia đình mình.
Sáng nay, xem bộ phim Dear John, người con trai chiến binh đã bật khóc trước lúc người cha hấp hối vì anh đã thú nhận khi bị đạn bắn vào người ý nghĩ cuối cùng trước khi chìm vào hôn mê là hình ảnh của người anh yêu dấu chứ không phải ông. Người cha, bên bờ vực sự sống còn ít ỏi của mình, dù không nói được nữa đã đưa cánh tay của mình lên lau nước mắt cho con và mỉm cười mãn nguyện. Chỉ vậy thôi, ông đã yên tâm nhắm mắt và tha thứ cho con mình bởi ông biết rằng con trai của mình đã từng có những phút giây hạnh phúc như thế.
Trong bộ phim Clash of the Titans, khi phải lựa chọn giữa chấp nhận số phận như các phù thuỷ mù đưa ra hay đứng lên sống cho mình, tạo ra định mệnh cho mình con người đã chọn cái thứ hai. Các vị thần trên đỉnh Olympus dù biết con cái của mình làm như vậy là sẽ đương đầu với thử thách, gian khổ thậm chí là cái chết nhưng vì yêu con họ chấp nhận và ủng hộ lựa chọn đó của con cái mình.
Làm cha mẹ, khi thấy con cái mình an toàn và có những phút giây hạnh phúc là đã thấy được đền đáp rồi. Vâng chỉ cần có những khoảnh khắc hạnh phúc thôi là niềm vui sống đã được nhân lên, chỉ cần con cái an toàn, tự lo liệu được cho cuộc sống của mình, đứng vững trên đôi chân của mình và biết vượt qua những sóng gió cuộc sống, sống đúng là mình là tốt rồi. Dù biết rằng con đường đi kiếm tìm hạnh phúc, cũng như ba mẹ nó đã từng đi, đầy chông gai và thử thách, có sự may mắn và thất bại, có hoa hồng và vực thẳm, có bình minh và hoàng hôn, ngọt ngào và cay đắng.
Hãy yêu quý những gì bạn có trong tay vì đó chính là số phận của bạn, định mệnh của bạn. Những gì không thuộc về mình thì chấp nhận rời xa nó cho dù tiếc nuối, thường những gì mình không nắm được trong tay thì nó thường đẹp hơn những gì mình có. Bởi đôi khi những gì lấp lánh không phải đều là kim cương. Sống thực với lòng mình và bình tâm trước những thử thách của cuộc sống, mỉm cười với mọi thứ xung quanh mỗi sớm mai thức dậy và cám ơn cuộc sống đã cho ta đủ mọi cung bậc trong gam màu cuộc sống. Hạnh phúc đơn giản vậy thôi, cha mẹ chúng ta hẳn sẽ yên tâm khi nghĩ về con cái họ, các vị thần chắc hẳn không oán trách chúng ta đã chọn lựa đường đi của mình và cái chính là chính bạn sẽ cảm thấy yêu bản thân mình nhiều hơn.
nếu được sống 1h đồng hồ, mình muốn sống khoảnh khắc nào trong quá khứ? (Chòe viết email - April 21, 2010)
Chòe vừa trở về từ 1 chương trình tập huấn nâng cao - Crisis management/ teamwork & communication... Chương trình tự thiết kế để tạo môi trường mới cho các mối quan hệ trong nhóm & một số khả năng giải quyết vấn đề. (Các bạn rất thích & có thể xem là 1 chương trình thành công mĩ mãn - mìn phục mìn quá!!! hi hi...)
Trong phần tìm hiểu về những giá trị được đánh giá cao nhất đối với mỗi thành viên, có yêu cầu mọi người suy nghĩ & chia sẻ "nếu được sống 1h đồng hồ, mình muốn sống khoảnh khắc nào trong quá khứ?"... Buồn cười nhất là ngay lập tức trong đầu Chòe nghĩ đến những khoảnh khắc chia sẻ với... "giai" - tuyệt nhiên không nghĩ đến mẹ hay gia đình... Nói thật lúc đầu tự mình cũng thấy xí hổ vì điều đó, rồi lại phải tự suy nghĩ xem tại sao mình lại thế - đâu phải mình không yêu mẹ, hay là không vì gia đình??? đâu phải mình "mê giai" đến mức kỳ quái như thế... he he... Thật ra thì mình sống trong nhà bao nhiêu năm nay, có cố gắng làm việc kiếm tiền cũng đâu phải vì mình, có sống tốt cũng đâu phải chỉ vì mình... Chòe nghĩ mình sống thật vui vẻ bình an, mình có thể tự lo cho mình - đó là mình đã yêu mẹ một cách đúng đắn, để mẹ không phải lo lắng cho mình, để nếu mẹ có xuôi tay cũng không phải lo lắng cho mình... anh Huy cũng đã làm cha chắc là anh cũng chỉ mong ít nhất bé Mun có thể làm được điều như Chòe đang làm, có thể chẳng cần phải lo cho ai tự lo thân khi không có bất kể một chỗ dựa nào là cha mẹ yên lòng rồi... (Thanh nghĩ vậy, đúng không?) Quay trở lại, Thanh nghĩ đến những khoảnh khắc hạnh phúc vì khi đó Thanh hạnh phúc & vì chính mình thôi - tìm kiếm hạnh phúc cho mình để mình sống vui vẻ yêu đời là cách mình yêu thương mẹ & gia đình còn gì.
Trải nghiệm quá trình tự lý giải này Chòe thấy có vài thứ cũng hay - nó giải thích sự "mê giai" của Chòe một cách nhân bản... Chòe thấy vui khi có thể chia sẻ thẳng thắn với đồng nghiệp một vài bí mật & vui vì có thời gian "đánh giá & trân trọng" vài khoảnh khắc làm thay đổi cuộc sống của chính mình...
Đi 3 ngày, về nhà vào FB thấy Mun post thêm 1 album hình về núi lửa phun... Dĩ nhiên ngoài cái đẹp & dữ dội của thiên nhiên, thông điệp về cuộc sống ngắn ngủi cũng có một chút - ngay cả những khoảnh khắc được lưu giữ quan loạt hình ảnh cũng là những giây phút "cháy rực" rồi tàn lụi... dư âm có thể kéo dài, tro tàn có thể còn bao phủ, nhưng khoảnh khắc ngọn lửa sáng lên xé vào không trung đẹp tuyệt ấy chỉ có vài giây & qua ngay...
Nếu có ai hỏi anh Huy câu hỏi tương tự thì anh sẽ trả lời thế nào? (Chòe hỏi thế thôi, anh không cần phải trả lời đâu :-)
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét