Thứ Bảy, 1 tháng 5, 2010

ghi chép từ chuyến đi GUANGZHOU, tháng 4/2010

Những chuyến công tác đôi khi mang tôi đến Quảng Châu - cũng không ít lần. Đôi khi tôi ngồi ngẫm lại hình như ngoại trừ lịch làm việc đã được xếp đặt trước, còn phần mình tôi luôn có duy nhất một kiểu "hành trình" cho thời gian rãnh ở Quảng Châu dù tôi đến GZ vào tháng nào, dù công việc có khác biệt ra sao...


Đến GZ chân ướt chân ráo là tôi đón taxi đi chợ ngọc ngay. Tôi thích nơi đó mà - nói chính xác thì tôi thích cái cảm giác thú vị khi mình lang thang ở một nơi có một không hai trên thế giới, nơi bày bán cẩm thạch - thứ hàng xa xỉ trong những hiệu kim hoàn khắp thế giới - nhưng tôi tìm thấy ở đây ngọc được bày trên mẹt như người ta bày cá khô ở chợ chồm hổm ngoài Phan Thíết & dĩ nhiên cái không khí "chợ Tàu" của nhiều nghìn năm trước đôi khi mình thấy trong phim cổ trang tôi cũng đã từng tìm thấy ở đây (Giờ thì hàng nào cũng nâng cấp rồi, thật sự cái không khi cổ lỗ sỉ & "rất Tàu" đã mất tiêu rồi - tiếc ngơ ngẩn lắm)

Với cái giá trên trời dưới đất, thì người mua trả giá kiểu gì cũng "dính". Này nhé - lấy kinh nghiệm của một đứa rất thích window shopping, nhìn thấy một chiếc vòng cẩm thạch xinh xinh bày ở trong cửa hiệu kim hoàn bình dân ở trị trấn thôi giá khoảng trên dưới vài triệu, cũng cái y như thế khi nằm trong tủ kiếng ở Vincom hay Diamond hay Parkson - giá có thể đến vài trăm USD.... Đến chợ ngọc Quảng Châu, họ nói 400RMB (tương đương gần 60USD - tiền Việt cỡ chừng hơn 1 triệu) - thử hỏi nếu là bạn - bạn sẽ trả giá thế nào? Can đảm lắm thì hạ xuống 200RMB (cỡ gần 600K tiền Việt) - chà nếu mua được thì xem như hời rồi (lại tưởng tượng & nhớ giá chiếc vòng này ở VN -bạc triệu chứ ít gì - nếu trả giá mà mua được 200RMB thì chắc thấy cũng sướng sướng - trộm nghĩ thế, trong khi hồi hộp chờ kết quả trả giá của mình... Chị bán hàng sồn sồn nói một tràng tiếng Hoa có thể đoán là giá giảm đi một nửa mà bạn đề nghị là chưa hợp lý, có thể lên chút không (bằng chứng là chị lại bấm bấm vào máy tính một con số khác với đề nghị của bạn...) & khi ấy mình nghĩ: xin lỗi chị, em chỉ đoán thôi, tiếng Hoa nhà em nửa chữ bẻ đôi ứ biết, em chỉ biết bấm bấm cái máy tính của chị & huơ huơ tay gật lắc cái đầu đang nằm trên cổ thôi!!!). Thôi nhé, thêm cho chị 5 Tệ nữa thôi đấy, không chịu là tui qua hàng khác đây, chợ này ối người bán cùng thứ ngọc kiểu kiểu như hàng của chị... (mình nói mình hiểu - nếu không phải là tiếng Hoa thì ô la la... dù là tiếng Anh hay tiếng Việt cũng chẳng quan trọng!) Cuối cùng thì với vẻ tiếc nuối, chị bán hàng gói gém cái vòng bạn chọn & còn đưa ra thêm vài lựa chọn tương tự nữa "Mày mua đi, tao bán cùng giá với cái vòng này cho mày!"... Thuận mua vừa bán, bạn nghĩ "Thành công ghê nhỉ! Mình mua được cái vòng giá trị khoảng cả triệu với giá "bóp cổ" chị bán hàng chỉ còn 600K - trông cái vẻ tiếc rẻ của chị ta lúc gói vòng cho mình là thấy hả dạ... "

Câu chuyện có vẻ là ổn theo hướng tưởng tượng đó, nhưng xin thưa - nếu họ nói 400RMB thì chỉ cần mua 50RMB thôi nhé (& sự thật nữa nè: nếu mua cả lố thì bạn có thể lấy nguyên xâu vòng gần 40 cái với giá 25RMB/chiếc!) Giờ thì biết đứa nào là đứa bị lừa rồi chứ gì!

Nói thế thôi, việc mua ngọc đối với bọn amateur như chúng ta thì chẳng có đúng hay sai, chẳng có chuẩn gì đâu - cứ thấy thích & ổn với túi tiền của mình thì chọn thôi, chịu khó trả giá một chút... vòng ở đây sàn sàn giá chừng 40-100RMB đổ lại là đã có 1 chiếc đẹp lung linh... nước ngọc trong veo, màu sắc & vân đá đẹp hoàn hảo.

Dĩ nhiên cũng có thứ ngọc đáng giá cả gia tài - nhưng thứ đó không đến phiên mình bàn luận. Những người buôn bán ở đây họ nói thẳng họ chẳng cần lừa bịp khách hàng ba cái vòng cẩm thạch này mà làm gì, cái thứ ngọc lên nước đỏ mà thiên hạ bán đắt hơn vàng ở mọi nơi thì ở đây họ cũng bán cùng một giá, nói thẳng vào mặt khách hàng là "Tao bơm màu vào đá đấy!" - nếu là hồng ngọc thật sự thì chỉ cần một sợi vân đỏ thôi là đã có giá từ 1000USD trở lên rồi. Họ sẽ thật giả lẫn lộn & lừa 1 lần cả mấy ngìn đô la cho 1 viên đá trong veo nhỏ tí, chứ cần chi lừa bịp mấy cái vòng bày như cá chợ chiều thế này...

Thích nhất là mua mấy thứ đồ lỉnh kỉnh móc điện thoại, hay treo xe hơi (lấy hên!) - những chi tiết nhỏ xíu, đá lồng vào đá - thủ công cực tinh xảo & dĩ nhiên cũng phải trả giá mới mua được một số lượng nhiều nhiều về làm quà với giá cả túi tiền mình chấp nhận được. Người Trung Hoa tin rằng Cá tượng trưng cho mùa màng thuận lợi, no ấm & con Tỳ Hưu* là linh thú giúp trông coi túi tiền cho chủ (*một dạng kỳ lân nhưng nhỏ hơn & có dáng vẻ của vừa chó vừa cóc vừa sư rử vừa kỳ lân!!! - muốn tìm hiểu con này thì cứ vào google gõ "Tỳ Hưu" nhé). Chòe nghĩ ai đang yêu thì không nên tặng 1 cặp tỳ hưu cho người kia vì khi ấy túi tiền của họ sẽ được canh chừng thì làm sao mà vung vít ăn chơi đàn đúm với mình nữa ( -> mất vui!), nhưng nếu định kết hôn thì nhất định phải tìm cách nhét đôi Tỳ Hưu này vào ví của chàng/nàng - thế là đảm bảo tiền vô như thác mà chi ra nhỉ nhỉ như càfê phin...

Nếu có dịp đến Guangzhou nên tạt qua chợ ngọc chút xíu... Ở đó thật ra nguyên thủy là một địa chí văn hóa - chùa cổ Hualin - một trong năm ngôi chùa lớn nhất Quảng Châu & có lịch sử khá đặc biệt. Chùa được xây cả ngàn năm trước & sửa sang lại to lớn với 500 pho tượng Lahán vào những năm cuối thời Hoàng Đế Đạo Quang (nhà Thanh - 1821-1861). 500 pho tượng La Hán có thể xem như một kho báu tuyệt tác về nghệ thuật tạc tượng - mỗi pho tượng mô phỏng một tư thế & sắc thái của con người trong những tình huống khác nhau - tuyệt nhiên không có chi tiết trùng lặp ở cả 500 pho tượng. (trừ màu vàng áo đạo tràng của các vị)

Hôm đi GZ, có bạn nói "nhớ chụp hình". GZ là thành phố không có danh thắng gì đặc biệt, cuộc sống rất hối hả - chẳng biết chụp gì. Chẳng lẽ cứ chụp những món đồ ăn? Văn hóa ẩm thực ở đây khá đa dạng – rất đa dạng thì đúng hơn. Tuy người Trung Hoa không sử dụng nước mắm, nhưng có vẻ khẩu vị nêm nếm của người Quảng Châu không quá khác biệt với người Việt mình nên Chòe vẫn hớn hở với mọi thứ đồ ăn của 1 chuỗi nhà hàng tên là Macau Street. Lần này đi cùng có Ku Cường – tên nó là Cường thôi chứ chỉ 10 phút đi dưới không khí ẩm sau cơn mưa (không phải mắc mưa nhé!) nó đã đổi tên là Bún vào chuỗi ngày sau đó. Thế là thôi – tạm biệt Macau Street (chẳng lẽ có mỗi mình mà vẫn mò vào Macau Street???)

Có đứa dặn "Tìm hoa gạo mà ngắm & chụp hình!" - thật ra thì nếu muốn ngắm hoa gạo - Chòe sẽ lên chương trình đi Chùa Hương nhà mình chứ tìm kiếm ở GZ trong thời gian đi làm thì có thấy chắc cũng không ngắm được, mà đằng nào thì cũng đã có người dán lên FB hẳn một album hoa gạo rực rỡ chụp bằng máy ảnh bán chuyên nghiệp hoành tráng rồi còn gì... với Chòe thế là ổn.

Ở GZ mấy ngày – mưa đủ mấy ngày…
Ở GZ mấy ngày – nhiêu đó là đủ rồi & cũng chán rồi…




Ngôi chùa nổi tiếng đây...




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét