Thứ Ba, 10 tháng 4, 2018

mong manh


khoảnh khắc đó - tôi nghĩ - tôi hiểu tại sao người ta từ bỏ chính hơi thở của mình...
-----
lê thê lắm & buồn
linh tinh lắm & buồn
chơi vơi lắm & vẫn buồn
-----
người quay mặt dấu nước mắt
người ngu ngơ nhìn khoàng không trước mặt, hình như biết hết nhưng không nói được mà cũng hình như không còn sống nữa
kẻ ra về hụ hụ khóc như trẻ con - những giọt nước mắt to bầm tím tái nỗi đau
người ở lại vẫn xa xăm ú ớ...
-----
ngột ngạt quá & chật chội quá
tâm hồn của tôi ấy
vẫn câu hỏi cũ xưa - sao phải sống tiếp nhỉ?
vẫn câu trả lời xưa cũ - cứ sống thế thôi mà, hỏi làm chi!
nhớ một ghi chép rất cũ “có một ngày chung quanh tôi còn lại mỗi nỗi buồn...”
khoảnh khắc đó - tôi nghĩ - tôi hiểu tại sao người ta từ bỏ chính hơi thở của mình... vì ngay cả nỗi buồn cũng không còn để cho mình bấu víu
SG, 10/4/2018, viết cho một thứ đã trở nên quá xa xỉ với mình

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét