Thứ Tư, 13 tháng 7, 2016

buồn ơi! buồn một chút này rồi thôi...

chiều đã qua từ lâu - tối vẫn còn chưa đến - nắng đã úa từ lâu - gió vẫn còn lưu luyến
ở nơi này Nỗi Buồn lạ lắm, cứ quanh quẩn, cứ nhẹ nhàng, nhiều khi bận quá không có thời gian thở nữa nên cũng muốn tiễn bạn ấy ra sân chơi với nắng với gió, nhiều khi chỉ muốn hét to xin bạn ấy tha cho mình... nhưng, Nỗi Buồn ấy mà, cứ nhẹ nhàng quyến luyến, vô hình như chẳng có rồi cứ quấn vào tim
ở nơi này Tháng Ngày cũng khác, hình như mình mới chớp mắt mà đã bay mất những nửa năm - hình như không có mùa nào cả, mới Đông hôm qua mà đã sang Hè - sao không nhớ từng có Xuân - sao chưa thấy Thu vàng hanh - sao chỉ thấy Nỗi Buồn chênh vênh lướt trên sóng qua cánh đồng hoa mênh mông gió
Buồn ơi! Buồn một chút này rồi thôi...
(cho một ngày rất dài... 13/7/2016)
(tái bút: thế quái nào mà cứ những lúc bận túi bụi không kịp thở là y như rằng cô-HaThanh-mơ-mộng lại đòi viết lách??? - Ngày 13/7/2016 - viết cho mình thôi)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét