Thứ Hai, 25 tháng 11, 2013

SAU BÃO

Em gặp anh
Minh chứng cho lí thuyết về những tình huống khi không-thể gặp có-thể
& em nhận ra EM KHÔNG CÒN YÊU ANH NỮA
& thú vị là em cũng không buồn.

Em từng tưởng tượng giây phút này cả ngàn lần: rằng khi gặp lại em sẽ thế nào? Trái tim có bối rối? Nụ cười có xã giao? Vui hay buồn có cố giấu? Em có vờ được như kiểu ta không biết nhau? Em có vồn vã thái quá như kiểu "CHUYỆN! chả có gì đáng cả!"? Tất cả những tưởng tượng ấy em đã suy nghĩ, đã chuẩn bị... Tất cả đều không cần thiết, anh ạ, vì em không yêu anh nữa nên không cần suy nghĩ nhiều đến thế!

Em không vui đâu khi thấy anh bối rối
Em không buồn đâu khi biết mình đã không còn yêu anh
Giờ em có thể quay lại phía sau để ngắm nhìn mối tình ngày nào của mình mà không lo mình sẽ lạc lối không biết trân trọng hiện tại.

Bạn bè em, những người biết chuyện, sẽ lại thở dài: nếu thật trong lòng không có sóng mà viết dài dòng chi tiết như thế này chỉ vì một gặp mặt tình cờ thôi áh? Không tin được! Em tự biết ta đã yêu nhau thế nào & quên nhau ra sao là được. Em tự nhủ lòng như thế.

Khi em không còn yêu anh nữa, không có khoảng trống nào hay nỗi buồn nào, cũng không có niềm vui tự do, chỉ có em & em - đối diện chính mình - đơn giản trở về, trái tim nguyên vẹn, nói lời dịu dàng: Hà Thanh ơi, mình không còn đau vì anh ấy nữa! Đừng lo nhé! Sau bão, nắng đẹp thế kia mà!

(Ninh Bình, 12/11/2013 - viết cho mình thôi)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét