Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013

Nhật ký của bạn Chòe (11/5/2013)

1. Anh bảo: ai biết chuyện cũng có thể thấy hồi ấy là bạn í chỉ lợi dụng em thôi!

Em có bao giờ nói là “em không biết điều đó” đâu nhỉ? :-)
Mà khi có hai người không còn quen nhau như cũ nữa, có ai bảo "đấy là tình yêu" đâu - chỉ có mỗi Chòe gân cổ bảo vệ "tình yêu của iem muh!" - Dại vô đối!

Tôi là người trân trọng quá khứ - cất giữ & nâng niu, dù ai nói ngả nói nghiêng kiểu gì
Tôi là người đã quay lưng là kiên quyết không quay lại… nghe chừng không liên quan gì đến cái đứa vừa ong ỏng bảo nó trân trọng quá khứ - cất giữ & nâng niu, dù ai nói ngả nói nghiêng kiểu gì…
Thật ra thì cũng chả có xung đột gì – quá khứ mà tôi giữ là phần ký ức đẹp, còn thì, tôi quay lưng lại không phải với người ta mà là với chính con người dại dột của mình trong mọi mối quan hệ. Phải buông tay là buông – dù ngọt ngào dù vui vẻ đến đâu, phần tình cảm tôi đã buông bỏ thì không bao giờ có thể khiến tôi buồn hơn được nữa – âu đó cũng là món quà duy nhất mà tôi mang về cho chính mình sau khi thương tích cùng mình vì hung hăng bảo vệ cái đại danh “Zại Zai Vô Đối”.

Ngày - đôi khi vẫn dài lê thê
Niềm vui - thì thường xuyên là… ngắn tũn!

2. Vui – Buồn: tương đối lắm mà!
Đấy nhé, mới nhắc chuyện cũ suy nghĩ nhảm thế thôi, nhưng thật ra cuộc sống của tôi không có những nỗi buồn vực sâu chết người. Tôi sống thong thả, thích gì làm nấy, kiếm đủ tiền là toan tính đi chơi, chả phải hưởng thụ gì đâu, chỉ đơn giản vì cuộc sống này quá ngắn mà kiếp sau thì chưa chắc có nên tôi chả muốn buồn làm gì.

3. Thứ 7 – đã có một buổi sáng sống chậm, vui tươi, liếng thoắng những câu chuyện cũ mới nhăng cuội với bạn lớn, cùng bạn nhỏ hí hoáy vào Facebook & đua xe… trên ipad. Hanoi một ngày đầu hè phượng đỏ rực, ve râm ran, không oi bức, trời muốn mưa nhưng vẫn còn nhịn được nên không nắng to nắng cháy… Sáng cafe – trưa nhâm nhi món nướng. Có cái tin nhắn hẹn hò: “ăn tối không mày? Bọn tao vừa ra tới…”. Thế là đi tong mọi cố gắng (trong tư tưởng!) giảm cân! Kệ, cuộc sống đang thú vị thế cơ mà!

4. Anh bảo: em phải đọc lại mấy bài đó đi… Em vừa đọc xong anh ạh. Ô, đó là 2 bài duy nhất em không ấn “like” cho bạn ấy – lạ nhỉ, em vốn ủng hộ bạn í không cần suy nghĩ muh! Hình như vì em đã không hiểu gì nên kiên quyết không “like” – giờ thì hiểu rồi nên càng… không thèm like!

5. Bạn viết email bảo “Thanh, tháng 6 tao về VN ngày…, mày muốn tao mua gì không?” – Trời ạ, bạn ở HK 5 năm liền mình chả bao giờ bén mảng đến thăm, đến lúc mình có dịp qua HK thì bạn đã về Mẽo, giờ lại bay túc tắc từ Mẽo qua VN – dù dĩ nhiên chẳng để thăm mình, nhưng đề nghị shopping & sẵn sàng cửu vạn dùm mình như vậy là quá dễ thương rồi! Hai đứa lại hí hửng liên lạc nhau như chưa từng có bất kể khoảng cách địa lý hay thời gian... Thêm một niềm vui hội ngộ, thấy cuộc sống mình dạo này toàn gam màu tươi roi rói!

6. Mai, sáng sẽ túc tắc đi Phủ Thành Chương trước khi bay về nhà – nghe bảo sắp bị đập bỏ nên bạn bè xúi: đi đi, không thì chả còn đâu mà xem! Ừ thì đi, cả đám hí hửng… Tôi không phải là người yêu thích những thứ không mang theo giá trị lịch sử hay nhân chứng nên lâu nay vẫn lần lữa không nghĩ mình sẽ đến đấy. Nghe nói nơi đó như một bộ sưu tập nghệ thuật của cá nhân, đông tây kim cổ… vì nghe nói thế nên tôi càng không hào hứng. Giờ thì nó sắp thành tàn tích hay câu chuyện về nó sẽ trở thành một minh chứng cho sự bất cập & nhập nhằng của một “xứ” mà trật tự xã hội & các nguyên tắc luật lệ được xây trên cơ sở các mối quan hệ cá nhân… Đấy, giờ thì đã có lý do để đến thăm vì bạn í sắp có giá trị nhân chứng rồi!

(Hanoi, May 11 2013 - tự dưng thèm viết lách quá thể...)



.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét