Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2012

CHUYỂN


Vào thời điểm tôi đặt chân lên một con đường khác, thật trùng hợp, thật ngẫu nhiên, vài người bạn của tôi đã đăng tải lại những tấm hình cũ của chúng tôi, có tấm cách đây dễ chừng cũng cả chục năm, hoặc "trẻ" nhất trong số đó cũng đã năm năm... & điều đó thực sự làm tôi nhớ, nhớ những ngày tháng hăng hái, nhiệt huyết, chơi nhiệt tình & làm việc còn hăng say hơn... Một thời tươi đẹp của tất cả chúng tôi - vì khi đó chúng tôi đều trẻ, căng đầy nhiệt huyết, năng động, tự tin, khát thắng & không hề biết sợ...

Nói thế không có nghĩa là sau từng ấy năm chúng tôi không còn tị ti nào những cá tính đó, nhưng tôi không thể phủ nhận rằng cách thể hiện cá nhân của chúng tôi, hay chính xác là của tôi, đã khác, gần như hoàn toàn.

Ai đó từng nói đại loại như: Quá Khứ là những thứ không thay đổi được, Tương Lai thì chưa xác định, chỉ có Hiện Tại là trong tầm tay mình & mình có quyền quyết định thực tại đó tốt hay xấu. Thật lòng tôi không đồng ý lắm với ý tưởng đó, dù tôi biết nó đúng. Tôi nghĩ chúng là những phần cần-có-đủ để tạo ra cuộc sống của người ta - hay ít nhất, tạo ra cuộc sống của chính tôi, nên thứ nào cũng rất quan trọng với tôi.

Đến một lúc nào đó người ta chắc chắn sẽ nhận ra ý nghĩa đặc biệt của thời gian. Đâu đó tôi đọc thấy rằng chỉ một phần nghìn của tiếng tíc tắc thôi, đôi khi thay đổi vận mệnh & vinh quang của nhiều người. Chuyện đi nhanh hơn tốc độ ánh sáng để trở về quá khứ vẫn chỉ là giả tưởng cho đến thời điểm này, trong khi ngày tận thế thì hình như đã ở ngay trước mắt.

Trở về quá khứ để làm gì nhỉ – thay đổi nó chăng – nếu chỉnh sửa được thì khi quay lại hiện tại sao còn nhận ra mình là ai & ai lại là mình? Hoang mang lắm

Bay đến tương lai để làm gì nhỉ – làm sao thay đổi được vì tương lai là kết quả của quá khứ & hiện tại! Nếu được chứng kiến cảnh tương lai – dù tươi đẹp hay tăm tối, thì khi quay về hiện tại cũng chỉ có một thái độ sống – đó là sẽ không còn những nổ lực tích cực để tạo dựng tương lai nữa – vì đâu cần thiết, vì không cố gắng thì thế nào mà nó chẳng tươi sáng (?), hoặc có nổ lực thì cuối cùng nó vẫn sẽ âm u (!). Phù du thế cơ mà!

Tôi không thể tránh khỏi việc mình rất không công bằng khi vẫn xem phần đời này hay thời gian chia sẻ với người này là quan trọng, là ý nghĩa hơn những giai đoạn khác... Có điều tôi thấy mình cũng còn may mắn vì không đợi đến lúc quá muộn để ý thức được rất sâu sắc cái câu "Tương lai bắt đầu từ hôm nay, không phải ngày mai"

Tôi nhớ hôm qua khi dừng chân
Quay chậm vài khung hình quá khứ trước khi đi tiếp

Tự nhủ với mình:
Không mang theo nỗi thất vọng từng có trong quá khứ để bước vào ngày mai
Không đeo cặp kính hồng tươi rực rỡ để tự lừa phỉnh mình về những khoảng tối của tương lai mà mình chưa thể đoán
Vì đó là cuộc sống & số phận của tôi,

tôi không chắc là mình biết ngày tháng sẽ trôi qua thế nào, nhưng tôi chọn lòng can đảm làm bạn đồng hành
tôi chọn bình thản quên, không buồn nhớ những mảnh vỡ của khoảng thời gian đã từng lấp lánh
tôi chọn thản nhiên nhìn thay đổi
tôi chọn trân trọng quá khứ
tôi chọn mình tự nguyện tan chảy sau mỗi tiếng tích tắc đều đặn của thời gian
để rồi ở đâu đó trong vùng sáng ấm của ngày mới, tôi tìm thấy tôi thanh thản & bình yên
(SaiGon, 29/10/2012 & những ngày đầu tháng 11/2012)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét