31/12/2010
bây giờ là 5h15' chiều, còn vỏn vẹn hơn 6 tiếng nữa thì hết năm 2010 (giờ Vietnam)
tôi vẫn còn lơ mơ lắm vì cả đêm qua không ngủ, nhưng nếu chỉ ngủ thì thời khắc còn lại của 1 năm sẽ chẳng có chút ý nghĩa gì mà đây có phải là năm bình thường đâu, đây là năm 2010 kia mà :-)
Thật ra thì tôi ấp ủ viết gì đấy gọi là tổng kết năm từ lâu rồi, vẫn muốn ghi lại chút chút chuyện hàng ngày rồi đến những thời khắc thế này là a-lê bùm bùm, xong, thở phào nhẹ nhõm... Nhưng có phải muốn là được đâu, có phải thích viết hay muốn viết là viết được đâu, và quan trọng là cuộc sống cứ trôi vùn vụt... trôi nhanh thật sự, khiến tôi chóng mặt. Ai bảo máy móc càng cũ thì càng chạy chậm??? Sai bét bét bét nhé! Chứng minh này: hồi bé, mong Tết lắm, mà sao năm cứ dài lê thê, chỉ mong mau được làm người lớn mà sao thời gian qua chậm thế... Đến bây giờ, có chút tuổi (phải thú nhận là có rất nhiều chút thiệt rồi) thì chỉ mong một ngày cái máy nó chạy chậm cho vài giây mà nó cứ hăng hái chạy vèo, hình như mình viết cái gì đấy cho 2009 mới hôm qua mà giờ đã chẳng còn thời gian cho 2010...
Năm nay đánh dấu 20 năm ngày ra trường của 12A1 thân yêu của tôi. Nghe con số 20 tròn trịa tự dưng mọi người cuống cuồng, tự dưng thấy quan trọng, tư dưng mà í ới quyết tâm làm ra cái gọi là "Họp lớp". Chớp nhoáng làm "nháp" còn gom được hơn 20 đứa, đến khi toan tính ấp ủ... vỏn vẹn chỉ có 14 đứa xuất hiện được. Niềm vui - nói thật, vốn không liên quan gì đến số lượng bạn bè xuất hiện, kỷ niệm vui buồn - càng không bị chi phối bởi những con số, vậy thì 20 năm hay 1 ngày - chẳng khác gì nhau nếu trong lòng mình có những người bạn ấy thì lúc nào mà chẳng có cái gọi là họp lớp, 2 đứa ngồi cafe cũng gọi là họp lớp được vậy :-) Là 12A1 của chúng tôi... dù có đi bốn phương trời, bạn thân yêu ạh!
Tôi đã sống những ngày tháng tươi đẹp với những người bạn yêu thương mình & mình cũng vậy với họ. Thứ yêu thương rất thuần khiết tự trái tim mình không vì bất cứ một toan tính nào. Vẫn những người bạn đấy thôi, nhiều khi gặp nhau hay "tám" điện thoại vẫn những đề tài muôn thuở thế thôi... vẫn thương yêu trọn vẹn đủ đầy, vẫn không thấy chút nào nhàm chán. Có lẽ vì là thứ tình bạn đã tự nhiên mà thân như máu chảy trong huyết mạch, vì chảy qua tim nên luôn luôn tươi mới nên không thể nào trở nên nhàm chán được. Vài mối quan hệ (có chút phức tạp) cho tôi nhìn lại mình, tìm lấy cách của riêng mình để vẫn yêu quý & trân trọng họ. Để khi sinh tử vực sâu mình vẫn còn có thể được tin cậy để sẻ chia chút gánh lo toan với họ.
& Những ngày này tất bật đến chết vì công việc - thứ công việc mà tôi yêu thích, gắn bó. Dù chưa bao giờ viết cái gì riêng cho công viêc của mình, nhưng mà đó là cuộc sống của tôi, là không khí hàng ngày tôi hít thở, nên không cần phải viết hay kể gì cả, tôi nghĩ thế đấy, cứ đơn giản mà yêu nó thôi!
Năm này, tôi đã đến được Mù Căng Chải những ngày lúa chín vàng những vạt ruộng bậc thang tranh vẽ - hoàn tất giấc mơ ấp ủ bao năm nay. Tôi đã ngắm đào rừng trái mùa vài hoa e ấp trong sương mù ảo ảnh Sapa - một thứ niềm vui giản dị bất ngờ. & không thể quên chuyến đi Mai Châu - Mộc Châu những ngày đầu năm... & để từ đấy bắt đầu một tình bạn kỳ lạ, vì tự dưng mà thân thiết thế thôi.
Tôi đã cùng với những người bạn xa lạ cũng có thân thiết cũng có cùng chung tay mang đến niềm vui cho bọn trẻ con nheo nhóc ở Kalăng, Lai Châu. Nói thật lòng là tôi vẫn chưa tin mình đã đến đấy hai lần trong chưa tròn 30 ngày, như là đi bù cho chuyến LaHủ năm trước bị lỡ hẹn vậy, đi để trải nghiệm thứ cảm xúc không gì mua nổi. Vẫn còn bị ám ảnh bởi cuộc sống ở đó, những ánh nhìn lửa cháy, khuôn mặt lấm lem & những lớp học chỏng chơ vài miếng gỗ ghép gọi là bàn ghế... Chỉ kịp an ủi: dù sao mình cũng đã cố hết sức... mà đôi khi nghĩ quẩn: mình có thể làm gì nữa không nhỉ???
Cũng loanh quanh viêc làm thiện nguyện này, tôi nghĩ mình có cơ duyên với một thằng bé ở tận đẩu đâu - Kiên Giang, bé Tường. Sinh linh nhỏ bé này chỉ ở lại thế gian vài ba tháng từ khi tôi biết nó, gặp nó vỏn vẹn 4 lần... nhưng đã cho tôi lòng can đảm vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình để ra vào chỗ TTUB. Vài bài viết nhỏ xíu trong thời gian ngắn ngủi quen biết bé Tường - có lẽ là những lời thật nhất mà tôi từng viết ra - không một chút trau chuốt ngôn từ, mọi thứ tình cảm đều thẳng thắn & chân thật đến sợ hãi. Chia ly - sinh tử, là thứ trải nghiệm khó chịu, đau đớn & khuất phục số phận.
Nhắc đến chia ly, hợp tan... có lẽ phải kể sự ra đi của anh rể Hoàng ngày mùng 2 Tết. Đến giờ nhìn hai đứa cháu sinh đôi quyến luyến thắng Hà mỗi khi nó qua nhà chơi thì tôi lại thấy xót xa. Cuộc sống thì cứ phải thế, rồi sẽ đến phiên mình sớm thôi mà.
Gia đình chị Châu & Boy đi định cư bên Mỹ sau gần 14 năm chờ đợi. Tôi đã làm bạn với Boy từ hồi nó mới 2 tuổi, Cường Phú chở nó ngồi chiếc xe honda đỏ đến nhà đưa quà SN cho tôi năm 1993. Biết nó từ hồi nó chỉ bằng cái bắp chân của chính nó bây giờ... bao nhiêu là kỷ niệm. Giờ hai mẹ con sống chung cùng ba mẹ Phú. Cuộc sống đó - ở một nơi chẳng phải thiên đường... đôi khi nghĩ đến thằng cháu, nhớ lúc giật mình vì cháu đã là một người trưởng thành biết suy nghĩ mà không khiến mình bớt lo âu... Cũng vì không thể giúp được gì mà mình mới thấy cứ lo lắng thiếu xót thế nào ấy.
Có tan - cũng có hợp. Vui buồn lẫn lộn. Cường Phú về VN vì đám cưới của nhóc Lộc. Tôi chẳng vui cũng chẳng buồn. Lạ thật, có khoảng thời gian rất dài hơn 20 năm mình chỉ lo lắng thương yêu cho mỗi một người, mà sao giờ mình có thể xem như chưa từng sống mảnh đời nào như thế, có thể dửng dưng như không, có thể chỉ đơn giản là bạn cũ của 12A1... vẫn biết là vì cũng chưa từng làm tổn thương nhau, nhưng tôi thật không thể tin mình có thể thản nhiên như thế với một người đã nắm giữ sinh mạng mình suốt hơn 20 năm.
Gặp lại Brett - Jason - Jeff những ngày đầu tháng 12 ở China, với tôi thực sự là khoảng thời gian đẹp, với ký ức của những ngày tươi đẹp & một tình bạn đã vượt qua năm tháng & vị trí địa lý để đơn giản là yêu quý & tôn trọng nhau. Nhìn thấy họ sánh vai nhau trong cùng một show diễn, tôi thấy ấm áp một thứ niềm vui rất kỳ lạ. Hồi tháng 6, có thể uống magarita & tâm sự với Brett ở Al Fresco, với tôi đã là một ký ức đẹp lung linh cho 2010 rồi...
Viết lại chuyện mình mà không nói gì đến cái đỉnh đỉnh đại danh "Zại Zai không có dối thủ" thì thật là thiếu xót quá. Năm này vẫn yêu mà, linh tinh lang tang... hợp hợp tan tan... vẫn đeo vào tim cái cách yêu dại dột chết người, chỉ khiến bạn bè xót xa lo lắng... Biết làm thế nào đây, bạn đã trót yêu quý Chòe vì cái thói yêu ngốc nghếch không đong đếm thì xin vẫn cứ chấp nhận Chòe như thế, vì có thay đổi được đâu... Nếu biết toan tính thì Chòe đã đổi tên 100% MẹCám rồi, đâu còn giữ cái tên Chòe tíu tít & ngốc nghếch khi yêu này :-) Dù chẳng có gì tồn tại cho mình & cho người ta nhìn thấy, nhưng chẳng quan trọng gì, với Chòe - họ ổn là mình ổn, họ vui là mình vui... Thế nhé, Chòe của 2010 vẫn vậy đấy - vẫn yêu như chưa yêu lần nào :-) Năm này, được yêu nồng nàn mê đắm bởi một người bạn đặc biệt - thật là một trải nghiệm thú vị. Có đi thêm vài dặm đường tình thì vẫn biết mình chỉ loay hoay chung quanh thứ tình không đong đếm dành cho anh thôi - một thứ bài học cay cay khó chịu... Vẫn đau như xát muối vì William... Vẫn hớn hở tung tăng với mối tình mới tinh... vẫn ấp ủ ước mơ về một gia đình nhỏ có thằng bé con của người ta có sẵn :-) :-) Một năm - chuyện yêu đương nhiều trải nghiệm nhỉ :-)
Một ngày trước khi hết năm còn tung tăng dạo phố SG với Mun Nhí - một người bạn đặc biệt, một thứ tình bạn trong veo như pha lê. Tình bạn & những cơ duyên kỳ lạ của tôi & Mun, tôi & chú Dzuy của Mun, tôi & ba Huy của Mun & tất cả họ với anh Hà của tôi... có thể là bí mật lớn nhất của năm 2010 này của tôi :-)
Một năm nhìn lại, có rất nhiều khi, chậm lại chút thôi, biết mình được yêu nhiều hơn mình mong ước & thấy hạnh phúc.
đấy nhé, đang viết thì nhớ ra phải tìm hình cho cái note tí xíu này, vào gú-gồ gõ "2011 year" tìm hình ảnh, có vô số những lựa chọn, hoa cả mắt, thôi thì chọn tấm này - đơn giản & đủ nghĩa - cứ HAPPY NEW YEAR vậy thôi à, vì bạn bè tôi mỗi người định nghĩa hạnh phúc khác nhau nên họ cảm nhận, tìm kiếm & duy trì hạnh phúc của mình nhiều cách khác nhau. Vậy thì cứ thế nhé các bạn thân, chỉ xin thời gian này châm lại một giây để bạn nghe lời chúc từ trái tim mình dù chỉ là đơn giản thế này thôi: HAPPY NEW YEAR!
(viết xong là 19:30 - ngày 31/12, còn vỏn vẹn 4h30' cuối cùng của năm 2010. Mình vừa post lên Facebook là lấy xe chạy tuốt SG. Có hẹn với Mun Nhí đi lang thang một chút.)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét