Thứ Tư, 2 tháng 6, 2010

HỌ ĐÃ SỐNG NHƯ THẾ

http://www.nguyenaphoto.com/cate.18.html

HỌ ĐÃ SỐNG NHƯ THẾ

Nhà máy tổ chức triễn lãm bộ ảnh “HỌ ĐÃ SỐNG NHƯ THẾ” của anh Nguyễn Á & hôm nay có tổ chức giao lưu trực tiếp với một số nhân vật chính của bộ ảnh đầy tính nhân văn nhân bản này.

Mình đã xem 1 lần lúc N.A triễn lãm ở NVH Thanh Niên Tp.HCM. Lúc đó xem tấm nào cũng nổi da gà, lạnh buốt sống lưng vì cảm phục & kinh ngạc sức sống mãnh liệt của những con người trong bộ ảnh.

Hôm nay gặp gỡ một ít trong số họ & xem lại nguyên bộ ảnh trong không khí rất ấm cúng của một buổi giao lưu giản dị - nhà máy này cũng có hơn 200 người khuyết tật đang lao động. Bình thường họ rải rác trong nhiều vị trí khác nhau, hôm nay họ tụ tập ở trong khuôn viên nhà ăn nho nhỏ, chia sẻ với những người cũng kém may mắn như họ - thậm chí kém may mắn hơn.

Mình hỏi một bạn bị dị tật đôi chân – đang là sinh viên ĐH kiến trúc Tp.HCM: “Chắc là em cũng trải qua những khoảnh khắc chán nản & không muốn tiếp tục sống, vậy những lúc như thế điều gì & ý nghĩ gì giúp em tiếp tục tồn tại?”

& câu trả lời giản dị của cậu sinh viên khuyết tật ấy khiến tôi suy nghĩ mãi: “Em sợ nhất là leo cầu thang! Lớp em ở lầu 5, mỗi khi phải nộp bài hay bản vẽ để thầy cô duyệt, em sợ lắm, nhưng em nghĩ mình phải nộp bài nên cuối cùng em cũng lên được hết 5 tầng lầu. (cười bẽn lẽn) & những khi em buồn thì em đàn hay là hát, giờ em hát tặng các cô chú anh chị ở đây 1 bài hát rất sinh viên…”

Thế đấy! Mình may mắn được cha mẹ sinh ra lành lặn & vẫn còn lạnh lặn khỏe mạnh cho đến lúc này, nên khi nhìn thấy hay nghe nói đến những người có khiếm khuyết cơ thể, con người mình có khuynh hướng tự nghĩ nếu mình đang yên đang lành thế này mà trở thành như họ thì mình sẽ thế nào… Không loại bỏ ý nghĩ rằng chắc mình chết mất thôi, làm sao mà sống được nếu mù, nếu tay chân co quắp, nếu cơ thể chẳng giống cơ thể người bình thường, nếu không đi được nữa, nếu không còn tay, không còn môi miệng… Vì vậy mình nhìn họ & những nổ lực tồn tại của họ thật là ngưỡng mộ & kinh ngạc (vì họ xứng đáng với những ngưỡng mộ của mình mà!). Tuy nhiên, họ - những người trong cuộc – đôi khi không có khái niệm đối đầu với những khó khăn như kiểu chúng ta tự tưởng tượng nếu mình là họ – vì khó khăn đã đương nhiên là cuộc sống của họ hàng ngày. Vì thế mà họ cứ đơn giản đến hồn nhiên mà sống.

Anh Nguyễn Á nói càng tiếp xúc & làm việc cùng anh càng cảm phục họ & yêu quý họ vì những người khuyết tật họ chưa bao giờ than phiền, chưa bao giờ than thở, họ đã sống như thế & tiếp tục hành trình cuộc sống bình thản như kiểu của những người vô cùng bình thường vẫn ăn uống ngủ nghỉ & vui chơi hàng ngày thế thôi.

Nghĩ lại mình hay than thở khi cuộc sống có chút không bằng phẳng. Công việc có lúc bận rộn quá cũng than không còn thời gian để vui chơi giải trí – đâu biết có người chiến đấu đến hơi thở cuối cùng trên giường bệnh, có người chẳng có công việc để làm vì không có khả năng lao động như bình thường, nhưng họ đã tự tìm lấy niềm vui & luôn lạc quan yêu đời vì không muốn cha mẹ buồn thêm.

Có ngày thang máy ở tòa nhà mình bị quá tải, bà con chờ thang hơi lâu mà đã có người nổi cáu… họ đâu biết có cậu bé hàng ngày chống nạng gỗ vừa bò vừa lết lên hết 5 tầng lầu để mua lấy kiến thức nhân gian mà không một lời than thở.

Hơn 100 cảnh đời trong bộ ảnh này. Mỗi người âm thầm kể một câu chuyện – giản dị mà phi thường. Ở họ khát vọng sống tỏa sáng một thứ ánh sáng bền bỉ ấm áp, thứ ánh sáng mà người ta không thể cầm được nước mắt khi cảm nhận nó.

Cảm ơn anh Nguyễn Á & bộ ảnh này – cảm ơn những số phận đặc biệt một lần nữa cho tôi nhìn rõ hạnh phúc của mình & yêu cuộc sống này hơn.

(Đồng Nai, 2/6/2010)

3 nhận xét:

  1. Lần đầu tiên CCC post loạt hình này lên trên FB đã cảm thấy những con người quá nghị lực. Chòe may mắn được gặp gỡ, được nhìn thấy tận mắt thì cảm xúc còn mạnh hơn. (Quả là trong cuộc sống chúng ta than phiền quá nhiều). Cô Hến nhà ta có "si nghĩ" gì hem?

    Trả lờiXóa
  2. Feb 6, 2010: Hôm đi xem triễn lãm này, trong bao nhiêu cảm xúc còn có cảm giác xấu hổ nữa - vì mình lành lặn khỏe mạnh mà không nghị lực được một tị ti như họ, có chút đau lòng là la oai oái, yêu đương nhăng nhít mà cứ nghĩ cả thế giới đổ xụp dưới chân... Cảm phục họ & cảm phục Nguyễn Á vì ý tưởng đầy tính nhân văn nhân đạo của tập ảnh này.

    Trả lờiXóa
  3. Thanks Choè vì một bài note cảm động không kém hình ảnh Mun đã được xem. Những lúc như thế này mới thấy những mất mát, thiệt thòi hay đớn đau của mình là quá nhỏ bé so với những "CON NGƯỜI" phi thường đó. Hình ảnh tương phản cậu bé chống nạng gỗ leo lên 5 tầng gác và cái thang máy hơi chậm khiến những người lành lặn và có quá nhiều lý do để hạnh phúc hơn như chúng ta phải nhìn lại mình rất nhiều.

    Trả lờiXóa