Thứ Ba, 12 tháng 1, 2010

NHỮNG KHOẢNH KHẮC LÀM NÊN CUỘC SỐNG CỦA CHÚNG TA

Trở về từ buổi khai trương quán cơm 2000 tôi vẫn còn thấy lâng lâng trong lòng một thứ tình cảm ấm áp khó tả.

Tôi nhớ khuôn mặt đáng yêu của cô bé bán báo đội cái nón lá bé xíu. Vương vấn trong tưởng tượng của tôi là vẻ lầm lì, đen nhẻm lấm lem của chú bé ăn xin giấu cái tô xin tiền vào lưng áo khi e dè bước vào quán… Tôi nhớ vẻ hớn hở của chú xe ôm khoe rằng “Tui kiu thêm mấy người nữa dzô ăn đó nhe” và cười rạng rỡ, chú cảm ơn chúng tôi đã cho chú cơ hội làm được việc đưa tin tốt lành cho những người bạn lao động nghèo như mình…

Sao có thể quên những ông cụ bà cụ lam lũ móm mém vài cái răng, run rẩy bàn tay già nua xúc từng muỗng cơm nhỏ như sợ phần cơm hết nhanh quá, như cố níu kéo cảm giác khó tin về một bữa cơm ngon lành chỉ tốn 2000 đồng, nhưng không giấu nụ cười hạnh phúc trên gương mặt đậm giấu ấn thời gian…

Có người phụ nữ giúp việc nhà cho một cửa hàng gần đó, sau bữa cơm, chị ngồi xuống phụ chúng tôi rửa khay chén “Trả tiền có 2000Đ mà ăn xong rồi về thấy kỳ quá

Nếu có ai đó hỏi tôi “Như thế nào là hạnh phúc?” có lẽ tôi sẽ vẫn bối rối khi chưa có câu trả lời chính xác, vì người ta suốt cuộc đời vẫn đi tìm thứ gọi là HẠNH PHÚC. Nhưng cảm giác hạnh phúc thì hôm nay tôi biết thêm một chút – cảm giác mang đến điều bất ngờ cho người khác, là thứ niềm vui khi nhìn thấy nụ cười giãn những nếp lo toan trên khuôn mặt những người hàng ngày lam lũ kiếm sống trên các nẻo đường thành phố.

Tôi ngạc nhiên phát hiện chính mình thay đổi cách sống & niềm vui sống khi mình tự nguyện ngồi xuống phụ các bạn rửa đống khay chén – trong khi ở nhà mình chẳng bao giờ phải làm việc này cả. Từ chính mình tôi biết có rất nhiều các bạn bè của chúng tôi ở diễn đàn này, họ đang xắn tay áo lăn xả vào rất nhiều việc vất vả hơn việc rửa chén nhỏ xíu mà tôi tham gia hôm nay.

Tôi cũng biết một lời cảm ơn không đủ để nói hết lòng biết ơn của tôi với tất cả các bạn bè của DĐ này. Các bạn của tôi (& trong đó có tôi) những người không quen biết nhau chỉ có cùng một niềm tin vào lòng nhân ái, đã chung tay đóng góp cho quán cơm này hôm nay & tạo ra sự thay đổi cho rất nhiều những mảnh đời nho nhỏ chung quanh chúng tôi.

Tôi từng rất thích một câu ngạn ngữ mà tôi chẳng biết dịch sang tiếng Việt thế nào, nó nói thế này: “Life is not measured by the breaths you take, but by the moments that take your breath away." Và khoảnh khắc nhìn thấy nụ cười của những người nghèo đến quán cơm 2000 của chúng tôi hôm nay, với tôi, đó là một trong những khoảnh khắc làm nên cuộc sống của mình.

THANY - Sep 7, 2009


(Nguồn hình ảnh: NTCM & Opla)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét