Thứ Bảy, 10 tháng 7, 2010

HỌC NHẪN TÂM

Tôi viết trong tình trạng vẫn còn sợ hãi…

Tôi viết trong tình trạng vẫn chưa hiểu bằng cách nào mình trở về nhà an toàn được, bởi những gì tuôn chảy trên giấy lúc này là những thứ chạy qua trước mắt tôi suốt 40’ chạy xe trên đường đầy ám ảnh…

Phòng bệnh nhỏ xíu chỉ có vài cái giường, bệnh nhân & người thân nằm la liệt trên sàn & dưới gầm giường – có gầm giường để cất túi đồ là may rồi… Thằng bé nằm hâm hấp sốt trên sàn gạch của bệnh viện ung bướu SG. Mẹ nó & bà cô nó thì ngơ ngác, cầm tiền của những người hảo tâm cho mấy hôm rày mà không biết đi đâu mua sữa cho nó – vì sợ bước ra khỏi cổng bệnh viện thì lạc đường không biết trở vào tìm nhau thế nào.

Vụ này hôm trước nhà văn NNtư gặp trên phố chợ Cà Mau, chị viết trên blog cá nhân, rồi 1 fan hâm mộ của chị là người bạn của nhóm Nụ Cười email chuyển tiếp kêu gọi có ai đi xác minh, có cách nào kêu gọi đóng góp thêm cho họ không. Kêu gọi từ đám bạn ở NC đến dd NTCM… mấy ngày trời chẳng thấy có ai lên tiếng đi xác minh – tình thật thì người đưa tin không thể là người xác minh… sốt ruột, khó chịu…

Chiều nay đi theo 2 đứa nữa vào TTUB tìm hiểu. Cũng chưa có kết luận gì, đành phải chờ hội chẩn của bác sĩ mới biết ca này cần bao nhiêu tiền, mới tiếp tục kêu gọi quyên góp…

Chuyện nếu có thế thì chẳng việc gì tôi lại bị ám ảnh thế này…

Chuyện là bước vào TTUB thì cảm giác sợ & xót là thứ mà bạn sẽ có ngay. Những đứa bé bạn gặp chẳng đứa nào có tóc, những bệnh nhân & cả người nhà của họ mà bạn thấy đều trông rất thảm. Cơ sở hạ tầng của BV thì không… khen vào đâu được. Ngoài cổng thì nhan nhản ma cô, bụi đời, những kẻ mà mình biết chắc là bọn “bảo kê” ở BV này, bọn trấn lột cả những người đã cùng khổ lắm rồi, những người đã tận cùng bất hạnh rồi…

& phải có đủ nhẫn tâm – phải dung từ đó mới có thể diễn tả được – mới có thể ra về, bởi có rất nhiều người lẽo đẽo theo bạn, khóc lóc năn nỉ, xin tiền cũng có, xin bạn hãy giúp họ kêu gọi hay đăng báo để có người giúp họ được đồng nào hay đồng ấy, có những bà mẹ trẻ ẵm trên tay đứa con 2 tuổi ốm vặt vẹo – nó bị ung thư máu ở đây vật vờ suốt 2 năm, có những người đàn bà vác khối u to tướng lẽo đẽo theo mình để xin – bất kể thứ gì bạn có thể cho họ đều nhận hết, có ông bố đen nhẻm kể chuyện thằng con ốm nhom nhách vác cánh tay sưng vù vì ung thư xương…

Tôi hoảng sợ thật sự - vì mình phải cố để đủ nhẫn tâm nói “không thể giúp gì”, vì không thể giúp nhiều người hơn được, vì không thể chịu đựng những cái nhìn u ám & đau thương… Thấy mình nhẫn tâm & bất lực, vẫn phải cảm ơn sự nhẫn tâm để có thể trở về nhà mà không vỡ vụn.

Tôi cũng có vài người bạn bị ung thư, tôi có người thím bị ung thư, tôi có anh rể vừa mất hôm mùng 2 tết vì ung thư… nhưng tất cả họ tôi chưa một lần chứng kiến lúc họ đau, tôi không thấy những khối u lộ liễu, tôi chỉ nghe họ kể. Tôi xót chị bạn vì anh chồng đòi có tình nhân hợp pháp do chị không đáp ứng đầy đủ nhu cầu sinh lý nữa – chứ tôi thật sự không biết rất nhiều thứ họ phải trải qua khi mang bệnh. Tôi xót chị mình vì thấy chị kể chuyện anh rể đau & khóc, chứ không thật sự thương hay tội nghiệp anh rể - vì tôi có chứng kiến anh bệnh hồi nào đâu. Ít lâu trước biết tin một người bạn bị ung thư, tôi cũng xót, cũng không biết phải làm gì & có thể làm gì… Nhưng thú thật tôi không bao giờ nghĩ mình cần học nhẫn tâm để có thể chấp nhận sự thật là mình không thể làm gì được cho họ - cho sự đau đớn mà họ đang chịu đựng.

Tôi còn như thế thì những người trong cuộc họ sẽ thế nào?

Hôm nay người phụ nữ theo chân chúng tôi ra tận chỗ gửi xe, còn vạch bụng ép chúng tôi xem những vết mổ… kể lể mình không chồng con, không nhà cửa, mang bạo bệnh mấy năm trời… tôi nghĩ dại: vậy thì có gì níu kéo mà ở lại thế gian chịu đau đớn? Có gì níu kéo mà lẽo đẽo xin xỏ để nhận lại sự nhẫn tâm của thiên hạ? Có phải đã từng rất hạnh phúc nên mong tồn tại để trở về ngày tháng đó?

Tôi nhớ người bạn của mình – người mới nhất trong cái list “người-wen-của-Chòe-bị-ung-thư” – hôm nghe tin, tôi nói như máy “hãy nghĩ đến cha mẹ & con cái để chiến đấu với bệnh tật” – mà lúc đấy thì phải nói thế, cần & nên nói thế dù biết ai ở trường hợp đó cũng sẽ nói như vậy. Hôm nay tôi trải nghiệm một thứ cảm giác sợ hãi của người khác truyền qua cho mình… nói thật, có lẽ không cần những lời an ủi kia, người ta tự biết phải vì cái gì mà tiếp tục, nhưng khi vì người khác như thế thì mình nhẫn tâm với chính mình, vì tiếp tục là chấp nhận đau đớn, vì tiếp tục là chấp nhận đánh cuộc, vì tiếp tục là chấp nhận nhẫn tâm – nếu rên đau thì cha mẹ cũng như xé cắt ruột gan, nếu cắn răng chịu đau đớn thì cũng không biết mình vì cái gì mà tiếp tục…

Tôi vẫn chưa thôi sợ hãi vì những cảm nhận này

Tôi đã nghĩ đến làm cách nào để im lặng & biến mất khỏi thế gian

Nhẫn tâm. Tôi sẽ nhẫn tâm quay lưng lại cuộc sống này nếu có một ngày cần phải thế.

(SG, 7/7/2010)

3 nhận xét:

  1. Vào BVUB thật thương tâm chị à, em không thôi xót xa nhớ lại khoảng thời gian take care cậu của em ở trong đó, bi giờ thì cậu mất rồi. Nhìn cậu đã thấy xót, nhìn xung quanh thấy những đứa trẻ thật không cầm được nước mắt.
    Phuc Le (7/7)

    Trả lờiXóa
  2. Đồng cảm với chị - cắn răng chịu đựng mà không biết mình vì cái gì mà tiếp tục, hay chỉ im lặng và biến mất khỏi thế gian???

    Trả lờiXóa
  3. @Chòe: Vô BV là phải đối mặt với cảm giác đó chị ơi. Mỗi lần nhóm NTCM đi xác minh ở BV K hay BV Nhi TW đều cảm thấy mình rất tệ vì gần như phải trốn chạy. Sức mình có hạn, cũng chỉ giúp được một vài người. Vấn đề ở chỗ, hầu hết K giai đoạn cuối đều vô phương nên điều này cũng hạn chế sự nỗ lực trong cứu giúp. Một cánh én nhỏ, làm được như Chòe là hạnh phúc rồi, thôi đừng tự dằn vặt nữa vì ít ra Chòe đã biết đồng cảm với nỗi đau.

    Trả lờiXóa