Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2009

THINKING WHEN NEWYEAR COMES


Tùy Bút 2005

PHỐNắng vàng rực. Nắng sáng ấm. Nắng hồn nhiên réo rắt nhảy múa trên những vỉa hè bị lãng quên & những mái nhà cũ kỹ… Những gánh hoa cúc vàng đại đóa, những giò lan kiêu kỳ, những hồng, những thạch thảo, những bình dị hoa giấy, những giỏ rơi rơi hoa dại… tất cả rủ nhau xuống PHỐ.

Khoác lên tấm áo mới lạ, PHỐ bỗng dưng trở nên như xa lạ sáng nay. PHỐ bỗng duyên dáng & mặn mà. PHỐ bỗng như cô bé vẫn còn chơi búp bê không biết mình trở thành thiếu nữ, hai má ửng hồng trong gió se lạnh khe khẽ vuốt tóc che nụ cười e thẹn.

PHỐ tấp nập rộn ràng. PHỐ thở nhịp đời hiện đại. Những mái hiên vươn dài thêm che bớt nắng gió cho dân trong PHỐ mang xuân về trong những hàng bày bán TẾT!
TẾT!Sài Gòn ngày 30 TẾT – thật kỳ lạ! Chỉ còn lại một điều ước trong đầu: Ước gì cả năm ngày nào Sài Gòn cũng được như hôm nay! Khi đường phố rộng & sạch, khi dòng người vẫn tấp nập mà không vội vã, khi PHỐ vẫn sôi động mà không ồn ào, khi đại lộ Nguyễn Huệ rất quen trở thành một đất nước thu nhỏ với gần như đầy đủ lịch sử văn hóa & con người…

Chiều 30 chạy xe qua những con đường rất quen, nghe trong gió hơi thở của TẾT. Có dưa hành củ kiệu, có bánh chưng bánh tét, có mứt dừa mứt bí, có hạt dưa & câu đối đỏ, có bao lì xì vui vui, có trẻ con hớn hở, có gia đình quây quần, có bàn thờ tổ tiên thoảng hương trầm ấm cúng… nhìn thấy mùa xuân dừng chân trên những cánh MAI VÀNG.

MAI VÀNGKhuất sau một đường ray xe lửa Bắc Nam là làng trồng Mai, chiều cuối năm trong nhà vuờn vẫn bình lặng như chưa bao giờ có Tết. Những gốc MAI đẹp nhất đang được chưng bày ở hội hoa xuân cho người chiêm ngưỡng. Người nhà vườn cũng bày bán MAI VÀNG ngay từ sau ngày đưa Ông Táo lên thiên đình báo cáo chuyện trần gian ngoài những trục đường chính, hoa giúp nhà vườn trang trải nợ trần gian. Còn lại trong vườn là những gốc MAI cổ thụ, là những thô sơ mộc mạc hoặc còn non trẻ chưa đủ tài sắc để được mài dũa làm đẹp cho đời, còn lại trong vườn là những thanh bình & giản dị – bởi hoa vẫn hồn nhiên dung dị rắc nắng chào xuân.

Người đời thường thực tế. Nhà sung túc có gốc MAI đáng giá cả gia tài. Nhà có mảnh vườn con thì tự mình trồng MAI rồi tỉ mỉ hái lá ngày rằm tháng Chạp, những mong MAI nở đẹp đúng ba ngày xuân – hên xui may rủi trông cậy vào MAI. Rồi người ta nghĩ ra cả những hoa mai bằng vải không bao giờ tàn gắn thêm vào những cây mai chưa kịp có nụ biếc. Nhà nho nhỏ ấm cúng cũng tìm mua cành mai bé xíu.. Rồi người ta lại làm ra cả gốc mai toàn bằng nhựa & hoa vải để thay thế – ý tưởng này cũng tìm được chỗ đứng thú vị trên thi trường. Sao cũng đựoc, miễn là có chút VÀNG MAI ba ngày xuân.

MAI vốn như người quân tử trong những trang sách viết bằng cổ tự của người miền Nam – vốn bình dị, vốn không khoe khoang ánh sắc rực vàng mà thực chất là không loài hoa nào có được. Suốt đời MAI ẩn mình với cành khắc khổ, với lá nhỏ sậm màu bền bỉ trò chuyện với đất trời… rồi một ngày MAI VÀNG sắc nắng. MAI chở mùa xuân ấm áp trên những cánh hoa bé nhỏ. MAI thắp ngọn lửa thiêng liêng trong giờ phút GIAO THỪA.
Giao thừaChưa có năm nào là có sự khác biệt – bởi GIAO THỪA là lúc mẹ tôi thong thả lên chùa rồi về nhà “xông đất đầu năm”, mẹ thắp hương cúng đất nước ông bà, mẹ phát cho chúng tôi một bao lì xì đỏ… và tôi vẫn luôn vui niềm vui trẻ con suốt bao nhiêu năm nay với vốn liếng mừng tuổi đầu năm của mẹ.

GIAO THỪA là lúc tôi nhớ tuổi thơ của chính mình. Cuộc sống của tôi đã chưa bao giờ tẻ nhạt vì tôi vẫn háo hức chờ đón GIAO THỪA hàng năm. Vẫn những việc làm đó thôi, nhắm mắt lại tôi cũng nói được vanh vách những việc cần làm & cần chuẩn bị cho TẾT, nhưng hình như mẹ cố ý thay đổi một tí trong trình tự – tôi luôn tự hỏi. & Tôi tự thấy thú vị khi kết luận cuối cùng vẫn là: Mẹ vẫn thế – cũng làm y như bà ngoại ngày xưa – vẫn thong thả & chi tiết khi hoàn tất việc đưa đón thời gian vào thời khắc GIAO THỪA.

GIAO THỪA có tiếng tích tắc của thời gian. Cuộc sống bận rộn quá, nhiều khi giật mình thấy ngày tháng trôi qua vội vã hơn, nhiều khi không kịp nhận biết khái niệm thời gian, để rồi hoài phí.

GIAO THỪA là lúc tôi nhớ bạn bè mình rất nhiều. Những người bạn đã vui cùng với tuổi thơ tôi & đang đồng hành với hàng ngày của tôi. Những người bạn cho tôi bình an & lòng can đảm, cho tôi niềm vui & cảm giác hạnh phúc. Những người bạn thắp sáng & tô màu cuộc sống của TÔI.
TÔIĐơn giản là TÔI đang sống, hít thở cùng không gian & tồn tại cùng thế giới với mọi người, như một người rất bình thường trong chiếc kính vạn hoa của cuộc đời này. Tuy nhiên chiếc kim mang tên TÔI trên chiếc đồng hồ cuộc đời cũ kỹ đã chỉ số 33 & đang chạy hối hả khiến TÔI đuổi theo sắp hụt hơi.

TÔI đi lang thang trong PHỐ của tôi – nơi bạn bè tôi sống cách nhau vài phút chạy xe, nơi không nên có kẹt xe & nên thong thả như ngày 30 tết (dù vẫn biết như thế là mơ mộng hão huyền”)…

Thế giới này đủ rộng lớn để TÔI phải bay trong không gian của những giấc mơ mới có thể xum họp với bạn thân của mình đang ở rất nhiều nơi.

Thế giới này vừa đủ nhỏ bé để TÔI trồng được cho mình một gốc MAI VÀNG, cho tôi ngồi đếm từng tiếng tích tắc của thời gian lúc GIAO THỪA, để tôi nhớ PHỐ & ước mơ…
Feb 09’2005

1 nhận xét:

  1. Bài viết thực sâu sắc và cấu trúc rất lạ. Điểm kết thúc của đoạn văn này lai chính là điểm khởi đầu của đoạn văn sau giống như thời khắc giao thừa chuyển giao giữa năm cũ và năm mới vậy. Choè đã có ý tưởng rất đặc biệt khi đi từ không gian rộng vào hẹp như Phố, rồi vào đến Tết, Mai, Giao thừa và Tôi. Đi từ cái rất khách quan vào đến chủ quan, từ rất chung đến cái rất riêng. Thanks Choè for sharing. (15/2/2010)

    Trả lờiXóa